Top NYC CrossTalk - Wink Up số tháng 05/2013

NYC CrossTalk - Wink Up số tháng 05/2013

Đăng vào ngày trong Tin tức 814

Bài phỏng vấn này đã cũ, cũng như NYC đã tan rã, nhưng chúng tôi vẫn muốn gửi đến bạn, bởi vì hai chữ: dễ thương.

NYC

NYC’s 3 Smiles:

Bữa ăn tuyệt nhất

Chinen:

Món tỏi mà tớ đã ăn ở một tiệm gà rán ấy. Chỉ có tỏi trên cái xiên thịt nướng thôi, và nó ngon tuyệt trần ấy. Ngày hôm qua tớ xơi món đó nhiều kinh khủng, nên là hôm nay tớ phải rất là cẩn thận. Có 4 nhánh tỏi trên một xiên thịt đấy, mà 4 nhánh là 1 củ tỏi rồi đúng không? Vậy nên hôm nay tớ sẽ cố hết sức!

Yuma:

Món lòng! Em với bạn em đang nói chuyện về những quán ngon, rồi thì cuối cùng hai đứa kéo nhau đi ăn lòng. Em mê lòng lắm. Mê khủng khiếp luôn, nhất là món lòng chiên giòn ý. Em nghĩ là nếu như em muốn đi ăn nướng, em sẽ đi ăn lòng thôi.

(O_O)

Yamada

Ahh, hồi ở Thái Lan tớ được ăn nhiều món ngon vãi.

Món trứng cuộn tráng mỏng chẳng hạn, cứ dịu dàng như là mưa xuân ấy. Tớ nghĩ đấy là một món có xuất xứ từ Thái Lan á. Ngon cực luôn. Thường thì tớ không hay ăn đồ Thái, vì cũng không biết nhiều món cho lắm.

NYC wa Docchi?!

Hỏi: Mũi ai thính nhất? Mũi ai điếc nhất?

Chinen:

Tớ không ngửi thấy gì hết! Nếu như phát hiện thấy có vấn đề, tớ sẽ gọi Keito ra và để cậu ta xơi nó (cười ầm).

Yuma:

Em thấy là thường thì mũi em thính nhất. Mùi đồ ăn, hay thậm chí là những mùi em thực sự chả biết là gì thì lúc nào em cũng là người đầu tiên ngửi thấy.

Yamada:

Tớ bắt mùi không được nhạy cho lắm. Nhưng có lẽ sau cùng thì tớ chỉ ngửi thấy những mùi mà tớ nghĩ sẽ nhẹ nhàng vừa phải thôi. Ý tớ là, kiểu như nếu có món nào khả nghi thì thôi, tớ chả ăn làm gì. Nói chung đối với những thứ tớ không thích là vậy.

Chuyện trò trong nhóm

“Tình cờ cái gì chứ!!” (cười phá lên)

Yamada: Kể ra cũng chưa lâu lắm tính từ lần cuối cùng ba chúng ta có một cuộc trò chuyện kiểu này nhỉ?

Chinen: Đúng thế! Tớ thấy vui cực luôn.

Yuma: Bọn mình từng có bữa nói chuyện kiểu này trong số trước của Wink Up rồi, nhưng mà lần này thì cái chuyện họ gọi trước cho bọn mình đã thay đổi rồi (cười to). À nhân nói về vấn đề này thì em đã rất cố gắng gọi cho Yamada-kun mà anh ý có thèm gọi lại cho em đâu …

Yamada: Tình cờ thôi mà.

Yuma: “Tình cờ” cái gì chứ! (cười phá lên)

Yamada: Anh thật sự đã nghĩ sẽ gọi lại cho cậu mà. Nhưng lúc đấy bận tối mặt nên mãi mới gọi lại cho cậu thôi.

Yuma: Nhưng mà ngay lúc đó, em cuối cùng đã nghĩ là “ối, đúng là một chuyện đùa hay ho”. Khi em muốn hỏi Chinen-kun chuyện gì đấy, em cũng thường xuyên gặp cảnh lỗi tin nhắn … Nghe thì tức cười thật đấy, nhưng giờ thì buồn lắm.

Chinen: Bình thường thì anh không phải cái kiểu sẽ không thèm gọi lại cho cậu đâu. Nhưng mà Yuma thuộc tuýp người sẽ nghĩ là “Chuyện này ngày càng lúc càng hay rồi đấy!” (cười to)

Yuma: Được rồi, được rồi, em thừa nhận điều đó! (cười) Dạo này anh đang làm gì hả Chinen? Khoảng 2 3 tháng gần đây em ra ngoài ăn với Yamada và tám nổ trời luôn, nhưng chưa đi được bữa nào với anh cả.

Yamada: Chuẩn luôn! Tớ cũng đã thử mời Chinen rồi á, nhưng mà cậu ta bảo là “Hôm nay em sẽ về nhà - ”. Cậu chàng xã giao tồi lắm! (cười ầm ầm)

Chinen: Aaah – thế là phần này nói về tớ à, đúng không vậy?

Yamada: Cậu ta thực thà thừa nhận rồi kìa (cười vang)

Yuma: Ý em là, cho tới tận bây giờ, em vẫn chưa một lần được gặp riêng Chinen. Chưa lần nào hết.

Chinen: Được rồi. Với tớ thì làm trạch nam suốt ngày ru rú trong nhà cũng ổn mà.

Yuma: Em chẳng đọc thấy gì về đời tư của Chinen cả.

Chinen: Tớ đúng là đã từng yếu nên không dám ra gió mà, nhưng gần đây thì em thay đổi hoàn toàn rồi. Giờ thì tớ đang chơi survival games (trò chơi sinh tồn) đấy.

Yamada: Những trò mà JUMP ra ngoài làm gần đây thật sự thú vị lắm ý (cười to)

Chinen: Yuma, cậu cũng tham gia mà.

Yuma: Có một hôm khác Yamada cũng mời em chơi thử rồi, nhưng đến lúc hiểu được đầy đủ về trò chơi thì điểm số đã gần như về 0 rồi.

Chinen: (cố tình giả vờ kêu ầm ỹ) Aaaa-aaah. Nếu đây là Shigeoka (Daiki)-kun thì chắc chắn anh ý sẽ mê tít và chơi hay hơn đúng khôngggg

Yamada: Chuẩn luônnn. Thế thì mời Shige thay vì Yuma đê.

Chinen: Ok. Thế này thì sẽ có ShigeYC thay vì NYC nha.

Yuma: Đừng có đổi tên chứ (cười). Nhưng mà cũng hơi tiếc vì Shige phải chuyển đi xa, ra nước ngoài cơ đấy.

Yamada: Anh ấy có di chuyển đâu (cười lớn)

 

Đừng có tranh phần công việc của nhân viên hậu đài chứ

Yuma: Nếu là Shige thì cũng ổn thôi, nhưng mà nếu như anh có thể so sánh anh ấy với những thứ kiểu như sao chổi thì em sẽ giữ trật tự nhé.

Yamada: hả, tại sao cơ? Sao chổi á, kiểu người gì thế?

Yuma: Thường thì đấy là một người rất là hay ho (cười to).

Chinen: Heeeeh, hóa ra là tuýp người như vậy. Thật là đáng ngạc nhiên. Nhưng mà, với kiểu liếc nhìn lạnh lùng đó thì các cô gái có đổ rạp dưới chân họ cũng dễ hiểu thôi. Họ rất nổi tiếng còn gì - … Mà thôi Yuma à! Chơi survival games đi!

Yuma: Lại thế nữa rồi kìa (cười) Thế nó không đòi hỏi em phải chi ra cả đống tiền à?

Yamada: Cũng chả đến nỗi thế đâu, trừ phi cậu nhặng xị hết cả lên vì sắm súng sắm ống. Tớ nghĩ là bất kể nó có giá bao nhiêu thì cậu cũng sẽ bị ám ảnh quá mức với vấn đề này thôi.

Chinen: Nếu cậu xài một lần thì nó cũng sẽ chẳng đến nỗi hao mòn đâu.

Yuma: Thế điểm hấp dẫn nhất của survival games là gì?

Chinen: Là cảm giác tim nhảy thình thình trong lồng ngực ấy. Cậu sẽ có được cái cảm giác được trở thành nhân vật chính trong phim điệp viên á. Ngược lại, dạo gần đây cậu đang làm gì lúc ở riêng hả Yuma?

Yuma: Quay những thứ liên quan, kiểu như quay phim xong rồi chỉnh sửa hiệu ứng ý.

Chinen: Đừng có tranh phần việc của nhân viên hậu đài chứ (cười lớn)

Yuma: Không đời nào. Em không có nhiều quyền lực đến thế đâu (cười to). Nhưng bây giờ, để quay video, em sẽ mua một cái máy ảnh gương lật. Em cũng chưa chắc lắm.

Yamada: Cậu có vẻ cũng hơi giống với Takizawa (Hideaki)-kun ấy nhỉ. Và vì cậu giống Takizawa-kun nên lần sau NYC có quay PV (promotional video – thường dùng để quảng cáo cho một bài hát, cũng là một cách gọi video clip ở Nhật) nữa thì nhớ quay lại nhé.

Yuma: Còn lâu em mới đạt tới trình độ của Takizawa. Máy móc thiết bị anh ấy xài không đùa được đâu.

Chinen: Thiết bị anh ý dùng hoành tráng lắm à?

Yuma: Em nhớ là có lần em đã cho anh xem rồi mà, đồ anh ý xài toàn hàng dân chuyên nghiệp dùng thôi. Với cả trình của anh ý cũng cao nữa.

Yamada & Chinen: Không nằm ngoài dự đoán –

Yamada: Anh ý cũng đã quay xong PV cho màn biểu diễn trên sân khấu của mình rồi. Anh ý thực sự có một sở thích giúp hái ra tiền đấy.

 

Yuma: Ngoài survival games ra thì anh còn khoái cái gì nữa không? (cười)

Chinen: Như anh đã nói rồi đó, phim điệp viên.

 

Yamada: Những thứ kiểu như cầm súng và trốn địch là những hành động rất sát với đánh giá thực tế đó. Gần đây, tớ lúc nào cũng chần chừ trước những vùng bùn lầy, vì chúng ta toàn phải bò trườn mới đi vòng qua được.

Yuma: NYC sẽ trở thành điệp viên CIA cả lượt mất thôi. Và rồi chúng ta sẽ làm hẳn một bộ phim về đề tài chúng ta đã được nhận một nhiệm vụ đặc biệt để xử lý như thế nào.

Chinen: Yeah, yeah. Nghe như kiểu “Mission Impossible” của Tom Cruise ấy nhỉ. Uwah, tớ sẽ thử xem sao.

 

Ohhhhhhhh- thế là có tăng lên một ít rồi nhé! Đến cuối ngày thì chắc là tỷ lệ đó sẽ giảm đi đấy (cười vang)

Yamada: Nhưng mà Yuma vẫn còn chưa bước ra và hành động cơ mà, hử.

Yuma: Cái gì, em sẽ đi ra mà.

Yamada: Ý anh là, nếu như cậu nhảy tường mà xuống, chắc chắn sẽ có tiếng động, đúng không?

Yuma: Và ai sẽ làm ra cái tiếng động đó?

Chinen: (với bản mặt tự mãn) Lúc đấy cậu sẽ không làm được đâu!

Yuma: Không giỡn chứ hả?!

Yamada: Ngay sau khi cậu tiếp đất, đồng đội của cậu sẽ phi xe tới vừa kịp, và “vù…ù…ù”. Cậu sẽ thấy phê đừng hỏi, bởi cậu sẽ nghe được tiếng địch la ó vì bị rớt hết lại phía sau rồi.

Yuma: Nghe như phim điệp viên thật ý! Anh học được mấy chiêu đặc biệt đó ở đâu vậy? (cười)

Chinen: Số lượng người càng lúc càng giảm. Áp lực cho những kẻ còn lại đương nhiên không thể không tăng. Giờ cậu có thể luyện não đi được rồi đấy.

Yuma: Chuyện này cũng có thể giúp ích chút ít cho công việc của chúng ta đấy (cười). Hai anh có vẻ phát cuồng vì vấn đề này nhỉ (cười to).

Chinen: Ôi trời, đúng thế mà. Lần trước, trong suốt buổi phỏng vấn cho tạp chí, người ta nhẹ nhàng hỏi chúng ta: “Hãy kể cho chúng tôi nghe tình hình hiện tại của các bạn đi” và rồi cả nhóm JUMP chốt hạ vấn đề bằng cách nói về survival games (cười ầm lên).

Yuma: Ờ, ngay cả trong buổi phỏng vấn này, chủ đề chính vẫn chả chệch đi đâu ngoài survival games cả. Nó đã bắt đầu trở thành một chủ đề có giá trị để nói tới rồi (cười lớn).

Yamada: Trong JUMP, nếu như có một thành viên yêu thích cái gì thì cái đó sẽ ngay lập tức trở thành chủ đề được chúng ta nói tới nhiều nhất … Chuyện này xảy ra như cơm bữa luôn (cười tiếp).

Yuma: Ehhhhhhhh – ra thế đấy. Ở Kansai thì không thực sự có lúc nào để cái cảnh “trở thành chủ đề được nói tới nhiều nhất” đâu. Với game trên điện thoại thì em không chắc lắm. Nhưng ngay lúc này thì từ lúc các anh bắt đầu nói chuyện tới giờ, các anh đều đang say sưa bàn về sở thích cá nhân của mình cả.

Chinen: Nhân nói về chuyện này, nếu đề nghị cậu chơi thử thì độ sẵn sàng của cậu là bao nhiêu phần trăm?

Yuma: 50%.

Yamada: Ohhhhhhhh- thế là có tăng lên một ít rồi nhé! Đến cuối ngày thì chắc là tỷ lệ đó sẽ giảm đi đấy (cười vang).

Chinen: Yuma à, sở thích hiện tại của cậu là gì vậy?

Yuma: Hừm, lẽ ra câu này nên được hỏi từ sớm thay vì cái chủ đề phim điệp viên chứ. Câu trả lời của em là những thứ kiểu như ô tô và xe đạp nhé. Lần gần đây nhất, em đã nhìn suýt thủng tờ tạp chí và nghĩ “Mình muốn có cái ô tô kiểu đó chết đi được-”

Chinen: Thế rồi, sáng ra cậu đi mua cái xe đó và lái đến chơi survival games với bọn anh nha!

Yuma: Nhưng rồi anh sẽ tha không bắn vào xe em à? Còn lâu em mới làm thế nhé (cười to).

Yamada: Với xe đạp, ô tô và camera gián điệp … chúng ta là một đội hoàn hảo, đúng không? (cười lớn) Bởi vì thông thường cả Chinen và anh đều chẳng mấy khi tình cờ gặp được Yuma cả, nên bọn mình thỉnh thoảng thích tụ tập và chơi bời với nhau một lúc hơn. Lại nói về thời gian, ba người chúng ta ra ngoài ăn một bữa đi, thế nào?

Chinen: Thế thì bữa tới tớ sẽ tham dự nha. (cười)

Yuma: Và suốt cả bữa ăn, hai anh chắc chắn sẽ lại hăng say nói về survival games phải không? (cười) Rồi thì hai anh khóc một dòng sông sau khi quay ra thuyết phục em chơi cùng, hả? (cười tiếp)

Yamada: hahahaha. Vậy nên, để tránh tình huống đó xảy ra, cậu nên nhanh chóng quyết định cho mau đi!

Credit to: http://comeonamyjump.livejournal.com/3132.html
Dịch: MER

Admin

Admin

"Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương"